Chốn ấy nguyệt cầm lạnh phím tơ
Lãng tử thương khi sầu ngóng đợi
Thi đàn nhớ lúc tủi mong chờ
Cô đơn ngõ vắng tuôn dòng lệ
Một bóng trời khuya đợi ước mơ
Chữ hẹn quen đầu sao nỡ để
Duyên tình năm cũ phải ơ thờ...
Trăm năm nguyệt khúc lạnh cung tơ
Thương người lãng tử mơ trăng đợi
Mến kẻ tao nhân mộng ngóng chờ
Lối vắng đơn côi sầu đọng lệ
Đường thôn lặng lẽ nhớ mong mơ
Tình đầu hẹn ước chừ phai nhạt
Mộng cũ xây tình mộng vẫn vơ
GM.
CUNG ĐÀN XƯA
Thuở ấy cung lòng mãi vẩn vơ
Khi nàng nâng phím lướt đường tơ
Vầng trăng nghiêng chếch trời im lắng
Cành lá buông lơi phía đợi chờ
Bảng lảng vòm mây chừng ngọt mộng
Êm đềm suối nước đã tròn mơ
Mùa yêu thôi nở hoa vườn cũ
Lặng lẽ người xưa bước thẫn thờ
Lý Đức Quỳnh















