Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Tình Hạ



TÌNH HẠ
Buổi ấy em về nắng hạ chan
Chìm trong nỗi nhớ giấc mơ tàn
Lời trao lạc mất vần thơ nghĩa
Chữ gửi tìm đâu suối lệ ngàn
Gánh chịu trang đời xuôi vạn nẻo
Đành cam phúc phận chảy muôn vàn
Người đi chối bỏ câu duyên nợ
Một thuở ân tình mãi tiếc than
LienNguyen 27/04/2017

BÀI HỌA
NHỚ SẮC PHƯỢNG XƯA
Tìm về dĩ vãng lệ thầm chan
Lối cũ còn đây, mộng đã tàn
Ngõ vắng lưa thưa bờ liễu rối
Trời xa rũ rượi cánh chim ngàn
Sương rơi ngỡ giọt lòng vương vấn
Gió rít như lời dạ thở than
Nhặt nhánh hoa xưa hồn thổn thức
Bâng khuâng sắc phượng...nhớ vô vàn !
Nguyễn Gia Khanh


ĐỌC THƠ CHỊ
Thơ chị tình đời nặng chứa chan
Nỗi buồn gửi lại bóng chiều tàn
Gạt lời gian dối về mây núi
Đón tiếng yêu thương với gió ngàn
Cuộc sống cam go từ mọi phía
Đời người hứng chịu tới vô vàn
Thuyền xuôi chở nắng vui bầu bạn
Hạ đã về rồi giọng cuốc than !
Phạm Kim Lợi


NGẪM LẠI TÌNH XUÂN
Ngẫm lại tình ta lúc chứa chan
Nguyền mơ phượng thắm mãi không tàn
Tình trao buổi ấy thơm hương mộng
Mến gửi nhiều khi ngát sắc ngàn
Lối nguyệt dìu nhau vui khắp lối
Đường mây dắt díu thỏa muôn vàn
Chừ xa vạn dặm đành tơ tưởng
Một thuở tròn duyên tiếc luyến than!
GM.Nguyễn Đình Diệm.29.4.2017


PHƯỢNG NHỚ
Nhớ mãi xưa nào bóng phượng chan 
Mình vui ríu rít dưới bao tàn 
Êm đềm ái mộng choàng mây gió 
Phảng phất tình hương dậy suối ngàn 
Những buổi tâm đầu say vĩnh viễn
Lắm khi hiệp ý ngọt vô vàn 
Giờ đây cách trở mầm yêu lụi
Nín chặt tim lòng chẳng oán than
HANSY




Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Khúc tơ lòng





KHÚC TƠ LÒNG

Để khúc tơ lòng lẳng lặng trôi
Ngày xưa hẹn ước ở chân đồi
Tâm hồn rộng mở buồn giăng nhẹ 
Giấc ngủ thơm nồng lẻ bóng côi
Cũng bởi tình yêu đôi lúc được
Cho dù hạnh phúc một lần thôi
Không còn kỷ niệm về nhau nữa
Ngấn lệ tuôn trào cứ mãi rơi

LienNguyen 17/04/2017

BÀI XƯỚNG CHIỀU ĐẤT KHÁCH Xẩm trời lãng đãng mãi mây trôi Chạng vạng thâm đen cả núi đồi Gió thoảng não nề âm vạc độc Ánh mờ cô độc bóng trăng côi Đường xa náo dạ sầu giăng quyện Chốn lạ chao lòng bước thúc thôi Lữ thứ quê người ai có cảm Buồn vương dặm liễu, chiều buông rơi ! CAO BỒI GIÀ

BÀI HOẠ
CHIỀU NHỚ QUÊ
Tơ lòng vạn khoảnh ngắm mây trôi
Gió cuốn mây đan tím núi đồi
Quanh quẩn bên chiều đau ý độc
Lang thang triền núi khổ hồn côi
Quê cha dặm ngái lòng xao quyện
Đất mẹ xa ngàn dạ xáo thôi
Viễn xứ hoài mơ về cố quận
Triền miên vọng nhớ tháng ngày rơi!
GM.Nguyễn Đình Diệm. 22.4.2017


Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

Mùa thương



MÙA THƯƠNG
(Ngũ độ thanh)

Gạt hết niềm thương đã nửa mùa
Canh tàn lặng lẽ tiếng chèo khua
Mi tràn nhỏ lệ dừng chân bước
Mộng vỡ sầu men gửi gió lùa
Dạ buốt âm thầm đôi chữ cảm
Hồn se khắc khoải vạn câu đùa
Cay lòng gánh chịu duyên tình lỡ
Kỷ niệm trào dâng nỗi nhớ ùa
LienNguyen 14/04/2017

BÀI HỌA
CHIỀU QUA ĐỒI
Chiếc lá nào rơi đã cuối mùa
Trời thu lặng lẽ nắng vàng khua
Chiều mây vắng vẻ vui chân dạo
Bóng núi an bình lắng gió lùa
Tiếng nhạn đồi xa đâu còn giỡn
Lời chim lối mộng chẳng còn đùa
Trăng xưa bát ngát hồn mơ gọi
Một thoáng chiêm bao kỷ niệm ùa

GM.Nguyễn Đình Diệm. 15/4/2017


XÓT PHẬN NỮ NHI

Tim này vỡ vụn biết bao mùa
Đứng lặng bên bờ sóng nước khua
Một bóng liêu trai ..tia nắng chiếu
Đôi dây liễu cảnh .. giọt sương lùa
Thương thay .. chỉ thấy phường trêu chọc
Quái ác ..toàn nghe lũ giỡn đùa
Xót phận nữ nhi đâu sá kể
Đạp tung bể ái mộng theo ùa
Phạm Kim Lợi


QUÊ XƯA

Người xa chẳng biết đã bao mùa
Mãi lắng sâu từng kỷ niệm khua
Bến cũ thuyền trôi buồm nhẹ đẩy
Bờ xưa gió thổi cụm mây lùa
Hiên nhà mẹ vẫn trầm ngâm đứng
Trước cửa đàn em lặng lẽ đùa
Sáo bổng trong chiều nghe não nuột
Niềm mơ trở lại vỡ tan ùa ./.

BỤI THỜI GIAN 20/04/2017


XA MÙA YÊU DẤU
(Ngũ độ)
Hồn liêu quạnh nhớ buổi xa mùa
Mỏi đợi con đò rẽ sóng khua
Lạnh lẽo trời mây mờ tối đổ
Trầm u lũng nước nhạt phai lùa
Nghe niềm cố quận hồn xưa bỡn
Chạnh nỗi hàn nhân tuổi vắng đùa
Đẫm cuối tang bồng thương nhỏ lệ
Tình ôm trắc trở vỡ đau ùa
Lý Đức Quỳnh 22.04.2017





Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

Nỗi sầu ai



NỖI  SẦU AI
(Ngũ độ thanh)

Lặng lẽ buồn nghe tiếng thở dài
Cung đàn lỗi nhịp mảnh sầu ai
Mùa thương nửa giấc linh hồn vỡ
Nỗi nhớ đôi bờ ngọc thể phai
Phận chẳng đưa người bên nghĩa yến
Duyên đừng tiễn kẻ cạnh tình mai
Đêm nằm thổn thức mơ màng gọi
Dẫu biết rằng yêu tựa thẻ bài..

LienNguyen 03/04/2017

BÀI HOẠ
THƠ HỜN
(5 độ)

Triền miên trở giấc chạnh đêm dài 
Cũng bởi tim lòng nhớ vọng ai 
Hỡi ái vì đâu nguyền chợt bể
Ơi tình lại nỡ ước đành phai 
Làm cho kỷ niệm chìm sương tối
Đã khiến ân thề sạm buổi mai 
Vắt lệ u sầu buông giữa nẻo
Hờn đau dỗi giận viết bao bài

HANSY

ĐÀNH THÔI
(Ngũ độ thanh)

Dầm sương thấm lạnh cả canh dài
Huyễn mộng năm nào trót gửi ai
Một tiếng đàn khuya lòng mãi tủi
Bao mùa bóng lẻ dạ hoài phai
Vương tình chốn cũ đau hồn bướm
Ngẫm cảnh đêm trường chạnh giấc mai
Giã biệt, chờ chi người xiết tỏ
Đành thôi phận kiếp đã an bài.

Nguyễn Gia Khanh


QUA ĐI MỘT THUỞ

Tấm thân hư ảo giữa canh dài
Lạc nẽo trần gian hỏi nhớ ai
Ngớ ngẫn tình duyên ôm mộng vỡ
Mơ màng nghĩa lộ góp mơ phai
Lòng mê gió nguyệt vui đào mận
Trí muội sông hồ thỏa huệ mai
Mấy bận sầu u hồn huyễn tưởng
Còn chi một thuở nhẹ chân hài


GM.Nguyễn Đình Diệm
8.4.2017



NỖI LÒNG
(nđt)
Từ khi thác đổ cuộn trôi dài
Để nhớ riêng lòng trĩu nặng ai
Lặng lẽ xua sầu vương tuổi úa
Im lìm gỡ lụy vấn tình phai
Thầm mong én nhỏ ngoài sương lạnh
Rộn ước hoa ngời giữa buổi mai
Những thỏa đêm buồn lo tháng tận
Và thôi trách khổ đã an bài

Lý Đức Quỳnh 9/4/2017


Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

Giấc mộng đời




GIẤC MỘNG ĐỜI

Nhặt chút hương thừa gởi ánh trăng
Vầng mây phủ kín giữa cung hằng
Theo về cõi mộng thôi hờn dỗi
Gửi đến linh hồn bị đóng băng
Tháng rộng âm thầm đời chán đẩy
Đêm dài khắc khoải nỗi sầu giăng
 Ân tình trĩu nặng trôi dòng nước
Một thuở vai hờ có phải chăng ??
LienNguyen 01/04/2017

BÀI HOẠ
GIẤC MƠ LÒNG
Bâng khuâng soi bóng giữa đường trăng
Ngắm lại muôn xưa nét vĩnh hằng
Khoảnh khắc voan đời in dáng lụa
Miên trường sắc mộng vẽ hồn băng
Ngờ đâu hoan lạc men tình rót
Để mãi u sầu lưới nhện giăng
Quạnh quẽ trong miền hương lửa tắt
Mơ nồng bếp ấm,hão huyền chăng?!
Lý Đức Quỳnh



VẦNG TRĂNG
Lâu rồi chẳng được ngắm vầng trăng
Chú cuội hồi rày tưởng, vẫn hằng ..
Thấp thỏm trông chờ về đón bạn
Nôn nao ngóng đợi đến tan băng
Nhớ mùi hương bưởi vùi sương tỏa
Thương chiếc lá đa rọi nước giăng
Ngán ngẩm canh chầy đà vắng bóng
Người ơi ! liễu có hiểu cho chăng
Phạm Kim Lợi


NGƯỜI CÓ BIẾT
Mái lá vườn khuya đẫm ánh trăng
Sương rơi ngõ trúc thấm cung hằng
Thuyền xưa tách bến còn mơ ngóng
Bến cũ trông bờ mãi mộng giăng
Gió cuốn đông về đời lạnh giá
Mây ùn hạ tắt kiếp tình băng
Hoài thương hoài nhớ hoài lưu luyến
Người có khi nào biết đến chăng!!!
GM.Nguyễn Đình Diệm