Mưa Lạnh Đường Cũ
Gió heo hút qua dòng lệ đắng,
Sương lạnh rơi buốt trắng lòng ai.
Thôi rồi một giấc mơ dài,
Tình ta dang dở, duyên phai mất rồi.
Người lẳng lặng chia đôi hai ngả,
Ta bàng hoàng nhặt lá thu rơi.
Thề xưa như nước trôi đời,
Trăng thề vụn vỡ giữa trời chơi vơi.
Bao kỷ niệm âm thầm gối chiếc,
Lời yêu trao tha thiết ngày xưa.
Bây giờ gom nhặt hạt mưa,
Đếm từng nỗi nhớ cho vừa tàn phai.
LienNguyen 12/08/26
BAI HỌA
Xin vui đôi câu
MẮT LỆ ĐƯA NGƯỜI
Lệ mặn môi sao lòng lại đắng
Mưa buồn bay hoang vắng cõi lòng
Vợi nhìn chiếc lá buồn không
Tình xanh sao vội úa lòng vàng phai
Quay gót nhỏ đôi đường đôi ngả
Tình là chi ngoái lại ngậm ngùi
Mới đây chừ đã xa vời
Gặp nhau cúi mặt nghẹn lời bước đi
Đuôi mắt ấy vẫn còn lưu luyến
Thuyền sang sông một chuyến tình trôi
Mà sao hình bóng của người
Mênh mang trên sóng cợt cười đau thương
Thế thôi nhé người xa biệt mất
Lệ khô rồi cười cợt đi em
Con tim lại sẽ đi tìm
Để bù lấp lại nỗi niềm cô đơn
HT
14/8/26
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét