MỘT THOÁNG XA RỒI
Chiều buông tím cả chân mây,
Mình ta ôm bóng hao gầy nhớ nhung.
Duyên xưa lỡ một lần cùng,
Nên câu thề cũ ngại ngùng gió trôi.
Người đi khuất nẻo xa xôi,
Để bao thương nhớ đầy vơi cõi lòng.
Trăng khuya soi bến mênh mông,
Con thuyền neo đợi giữa dòng quạnh hiu.
Thời gian phủ trắng mái chiều,
Lá thu rơi nhẹ dệt nhiều xót xa.
Tình yêu như áng mây qua,
Chạm nhau một thoáng rồi xa muôn trùng.
Nếu đời còn chút tương phùng,
Xin đừng để lỡ tơ hồng nữa thôi.
Dẫu duyên ngang trái một đời,
Tim còn giữ trọn nụ cười năm xưa.
LienNguyen

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét