Thu mộng
Thóang gió lạnh xôn xao rèm ngọc,
Lá vàng rơi ngập lối heo mây.
Sương chăng trắng lối chiều nay,
Tình thu vương vấn biết ai hay lòng?
Nắng nhạt nhòa bên sông lặng lẽ,
Tiếng chèo ai rẽ sóng sang ngang.
Trôi đi mớ mộng hoang đường,
Người đi để lại nhớ thương đong đầy.
Rượu chưa nhấp mà say ánh mắt,
Khói mây mờ che khuất nẻo xưa.
Thu đi biết mấy cho vừa,
Tình ta gửi lại hạt mưa cuối mùa.
LienNguyen

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét