Thứ Tư, ngày 07 tháng 12 năm 2016

Duyên tơ



DUYÊN TƠ

Trời xanh đã dệt chỉ tơ hồng
Nặng nỗi đêm về giấc ngủ không
Tiếng hẹn chôn vùi giăng một kiếp
Niềm thương ủ kín ngập trong lòng
Duyên đời tuổi mộng thêm hoài bão
Chút nợ cau trầu gửi ước mong
Tháng rộng năm dài nương chốn lạ
Trầm tư rượu đắng lẫn cay nồng
LienNguyen 

BÀI XƯỚNG
CÁCH BIỆT

Ấp ủ từ lâu một bóng hồng
Nhưng vì cách biệt cũng như không
Đèn chong mỗi tối âm thầm lệ
Nguyệt khuyết từng đêm quặn thắt lòng.
Biết dẫu chiều tàn khao khát đợi
Hay dù nắng nhạt đắm say mong
Về nơi bến cũ con đò vắng
Chén rượu chờ nhau bỗng hết nồng.
Dũng Trần

BÀI HOẠ 

CÒN THƯƠNG...
Nắng nhạt chiều xa chút ráng hồng
Âm thầm bóng nhạn giữa trời không
Hao mòn nổi nhớ đau hồn cũ 
Trầy trật niềm mơ khổ mộng lòng
Ngớ ngẫn ngày rơi qua ngõ đợi
Bâng khuâng bóng ngã đến đường mong
Dặm tỏa trăng vàng soi ngõ trúc
Còn thương tiếc thuở tuổi hương nồng
Gm.Nguyễn Đình Diệm. 6.12.2016





Thứ Hai, ngày 28 tháng 11 năm 2016

Khúc sầu




KHÚC SẦU

Bỏ lỡ tình xa nặng gánh nhiều
Ân dày nghĩa cả vẹn lời yêu
Ngày xưa khỏa bút thương dòng mực
Chốn cũ tràn nghiên nợ cảnh chiều
Gửi lại trên đồi mây sẵn kết
Trao về giữa ngõ nắng như thiêu
Cung sầu khúc chạnh buồn dang dở
Bỏ lỡ tình xa nặng gánh nhiều
LienNguyen




BÀI XƯỚNG
DÒNG THƯƠNG

Trĩu nặng dòng thương để nhớ nhiều
Bên thềm gió lộng trải hồn yêu
Lời êm cứ đọng trên cành liễu 
Tiếng dịu hoài ngân giữa cảnh chiều
Bởi lẽ tơ trời lay mộng đắm 
Nên đành cội ái trỗi tình thiêu
Con thuyền ước mộng ru niềm thoảng 
Trĩu nặng dòng thương để nhớ nhiều
Thùy Linh


BÀI HỌA
CHỪ GIÀ NGẪM LẠI 
Chừ gìa ngẫm lại bóng xuân nhiều
Thắm thiết tình nhau tuổi biết yêu
Dạo bước công viên ngày hạ nắng
Sánh vai phố thị buổi thu chiều
Còn đây mộng mị đêm mơ đắm
Mãi đó buồn vui tối mộng thiêu
Lặng lẽ trăng về soi nỗi nhớ
Chừ già ngẫm lại bóng xuân nhiều.
GM.Nguyễn Đình Diệm.2016


TƯƠNG TƯ
Tràn mi lệ rỏ xót đau nhiều
Lắm nỗi tương tư bởi chữ yêu
Một cuộc thề nguyền đành bỏ lối
Trăm năm hẹn ước nỡ xoay chiều
Tàn phai giấc mộng như mưa dập
Buốt nhói con tim tựa nắng thiêu
Thử đếm đầu tay đường hạnh ngộ
Tràn mi lệ rỏ xót đau nhiều
Phạm Kim Lợi






Thứ Hai, ngày 14 tháng 11 năm 2016

Tình thơ



TÌNH THƠ

Cái tuổi thầm yêu trót dại khờ
Mang nhiều kỷ niệm của ngày thơ
Buồn vương dáng nhỏ vô tình ngã
Đọng ở làn môi mặn đắng bờ
Mấy bận quay đầu sầu trộm nhớ
Đôi lần ngoảnh mặt dỗi làm ngơ
Duyên mình ước nguyện thành giai ngẫu
Gặp gỡ thề trao để đợi chờ

LienNguyen 21/10/2016



BÀI XƯỚNG
KHỜ

Chợt nghĩ rằng ta đủ thứ khờ
Say lòng bởi cái gọi là thơ
Tàn đêm mộng ảo chìm theo gió
Mãn tối chờ trăng thả dọc bờ
Mảnh vỡ bên trời ôm chặt lấy
Manh tình cửa bếp bỏ nằm ngơ
Nhiều khi nghĩ lại lòng trăn trở
Có cũng bằng không lại bảo chờ 

LCT

BÀI HỌA

CÒN CHI MỘT THUỞ

Ngẫm biết rằng ta lắm cái khờ
Vương muôn dĩ vãng đắm vần thơ
Trầm ngâm bóng ngã chìm trăng gió
Dạ biết chiều nghiêng nối bến bờ
Nhịp vỡ sau lưng còn tiếc nhớ
Điệu tình trước mặt lại làm ngơ
Nghe trong bóng thoảng hồn cắc cớ
Một thuở còn chi mãi ước chờ!
GM.Nguyễn Đình Diệm.15.11.2016



Thứ Bảy, ngày 05 tháng 11 năm 2016

Chiều nhớ



CHIỀU NHỚ

Hoàng hôn tím nhuộm cả mây trời
Lặng ngắm tà dương gió lả lơi
Giấc mộng vô tình buồn một cõi
Lời yêu mặn đắng giữ bên đời
Còn đâu dáng nhỏ tràn mi đọng
Vẫn thấy thân gầy đổ lệ rơi
Hạnh phúc dâng trào nay vụn vỡ
Đêm nằm thổn thức nỗi sầu khơi

LienNguyen 31/10/2016


BÀI HOẠ
SỐ PHẬN

Đứng vững hai chân giữa đất trời
Mà sao số phận chẳng buông lơi
Mi trán thấm hận đêm giông tố
Lệ rỏ tàn phai giấc mộng đời
Thưở trước canh chờ mây tím trổ
Bây chừ nhẩm đếm lá vàng rơi
Tơ hồng nguyệt lão sao hờ hững
Nỡ để thuyền duyên lạc biển khơi

Phạm kim Lợi

NGÓNG TRÔNG
Sương khói chiều lên bảng lảng trời
Nghe sầu buốt lạnh giọt tình lơi
Âm ba tan loãng theo dòng nước
Tiếng vọng còn vang dội phía đời
Vuột mãi tương phùng vui thắm hẹn
Trôi hoài ly biệt xót tàn rơi
Giang đầu điệp điệp tung mù sóng
Chẳng thấy đâu buồm giữa biển khơi !
Lý Đức Quỳnh

Đông Sầu

Uẩn uẩn đầu đông… nhạt sắc trời…
Mưa phùn khẽ khẽ... bụi buồn lơi…
Nương nương cánh gió mơ về cõi…
Tựa tựa làn mây ước vọng đời…
Có phải vì thương? Sương đọng đọng…
Hay là bởi tiếc? Lá rơi rơi…
Trầm mê ngất ngất lòng tan vỡ
Đẫm đẫm cung sầu cứ mãi khơi!
dovaden2010

MÙA VẮNG

Ngóng bạn buồn giăng nhuộm tím trời
Xa rồi bóng nhạn buổi chiều lơi
Đàn xưa lạc lõng đôi bờ phím
Lối cũ chơ vơ một mảnh đời
Gió cợt còn ngờ cơn mộng thoảng
Sương đùa cứ tưởng giọt lòng rơi
Thềm xưa đã nhạt mùa trăng thắm
Bếp lạnh tro tàn, dễ mấy khơi.

Nguyễn Gia Khanh




Thứ Ba, ngày 25 tháng 10 năm 2016

Men Sầu



MEN SẦU
(Ngũ độ thanh)

Cụng chén sầu đau đã tỉnh ngồi
Men nồng rượu đắng giữa làn môi
Thuyền yêu cách biệt đâu ngờ lỡ
Bến mộng lìa xa vẫn tưởng bồi
Thuở ấy buồn thiu cầm giữ lại
Bây giờ tẻ nhạt nghĩ đành thôi
Lòng say dạ ngã còn mơ kiếp
Phận khó đời cay cũng thỏa rồi

LienNguyen 15/10/2016




BÀI XƯỚNG
TA VỚI TRỜI BƠ VƠ
(Ngũ độ thanh)

Vẫn chỉ mình ta một bóng ngồi
Canh tàn rượu nát chẻ bờ môi
Hồn trăng ướt sũng vần thi ngọng
Mộng cũ sầu ngâm chén tửu bồi
Dẫm nát thiên đình đêm ở trọ
San bằng cõi tục sớm về thôi
Bồng lai ẩn dụ màn sương khói
Lữ khách ngày xưa trở lai rồi ./.

LCT 13/10/16