DUYÊN DANG DỞ
Ngày tương ngộ ngỡ tình sâu nặng,
Nào hay đâu duyên chẳng vẹn tròn.
Để rồi cách trở lối mòn,
Một người ở lại, một còn cách xa.
Bao thương nhớ nhạt nhòa theo gió,
Mối duyên xưa bỏ ngỏ giữa đời.
Đêm về lệ đẫm vành môi,
Nghe trong đáy dạ một trời nhớ thương.
Tình đã lỡ, vấn vương chi nữa,
Mà con tim vẫn cứ đợi chờ.
Dẫu cho cách trở đôi bờ,
Tên người còn mãi hồn tôi một đời.
LienNguyen 28/08/26

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét