Chiều lộng gió một mình em lặng ngắm
Bóng hoàng hôn vương vãi khắp nơi xa
Ngỡ ngàng sầu lệ đắng nhỏ giọt sa
Ngày xưa ấy từng hẹn hò chung bước
Giờ cô lẻ làm sao em biết trước
Nghĩa phu thê như sợi chỉ mong manh
Tìm đâu ra khi đường đã vắng tanh
Vòng tay ấm lúc trở trời lạnh lẽo
Xót thương thay duyên tình đà nhạt nhẽo
Dấu tình buồn len lén vọng xa xăm
Đành lòng sao anh..không tiếng hỏi thăm
Tình không ở nhưng nghĩa còn nặng nợ
Trong bóng tối bỗng thấy như rung sợ
Lệ cay nhòe nước mắt vẫn còn rơi
Khóc thêm chi tình đã cách đôi nơi
Người ở lại chịu ..bao điều thua thiệt