Sông xưa phận bạc kiếp má hường
Thuở ấy xa xôi giọt lệ vương
Đất khách chiều buông sầu vạn nẻo
Quê nhà nguyệt tỏa tủi trăm đường
Mơ màng thổn thức hoài quê cũ
Tỉnh giấc đìu hiu chạnh cố hương
Dõi mắt trông về nơi tứ xứ
Thương ai bỗng nhớ đoạn can trường
BÀI XƯỚNG
HỒN QUÊ
Nắng rụng trời xa ráng ửng hường
Trông về cố quận mắt buồn vương
Người ngơ ngác đợi thuyền trên bến
Kẻ nhạt nhòa in bóng cuối đường
Cuốc vong nhặt thưa lời luyến bạn
Đàn ngân trầm bổng khúc ly hương
Loang chiều khói bếp hòa sương trắng
Chợt lắng hồn quê nỗi đoạn trường
Nguyễn Gia Khanh
BÀI HỌA
NHỚ QUÊ NHÀ
Phận bạc đò kia kiếp bụi hường
Xa xôi buổi ấy lệ sầu vương
Quê người dạ mộng đau muôn tủi
Đất khách lòng mơ khổ vạn đường
Khắc khoải đêm tàn hoài bến cũ
Bâng khuâng tháng lụn nhớ gia hương
Vời trông cánh nhạn phương trời thẳm
Cách biệt bao ngàn lắm đoạn trường.
Bách Tâm Minh Tuệ
CHẠNH NHỚ QUÊ
Nắng nhạt chiều hoe chút ráng hường
Xa quê vạn dặm mãi buồn vương
Thề non kẻ ở lòng mong ngóng
Hẹn biển người đi dạ đoạn trường
Tiếng vạc kêu sương sầu mấy nẽo
Lời chim gọi bạn nhớ bao đường
Chiều loang bóng núi hoàng hôn tím
Chạnh nỗi niềm mơ bóng cố hương
GM.Nguyễn Đình Diệm
QUA LỐI THU CHIỀU
Nắng rơi phía núi ửng lên hường
Trên nhánh thu gầy quyện nhớ vương
Mấy chiếc lá vàng chao trước gió
Đôi chùm hoa dại nở ven đường
Lời ong vút vít đang thèm mật
Cánh bướm chùng chình đã khát hương
Quãng vắng nghe chiều buông ngõ tối
Lòng thao thức đợi sáng đêm trường !
Lý Đức Quỳnh
HỒN QUÊ
(kỵ đề)
Nhớ em tươi thắm má môi hường
Dẫu đã bao năm vẫn vấn vương
Cho kẻ ra đi, tìm lạc lối
Để người ở lại chọn nhầm đường
Xa xôi luôn hướng về nguồn cội
Cách trở thường mơ tới cố hương
Vì miếng sinh nhai mà chịu mất
Cô nàng xinh nhất cả tình trường
18/11/2015
Đỗ Xuân Đào











