Hai phương trời
Tình ta đành dang dở,
Lời hứa hóa mây bay.
Phai dấu câu thề cũ,
Sầu vương đắng lòng ai.
Người đi theo bến mới,
Kẻ ở lại chốn này.
Ngang trái đường hai lối,
Lệ rơi buốt bàn tay.
Mộng ước xưa sụp đổ,
Duyên nợ hóa tro tàn.
Nhìn bước chân xa khuất,
Tim đau xé muôn vàn.
Từ nay hai phương trời,
Tình vỡ tan nhịp cầu.
Trách phận mình trớ trêu,
Chôn chặt muôn niềm đau.
LienNguyen

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét