Vô thường
Mây phủ non xa bóng xế chiều,
Dòng đời lặng lẽ phận cô liêu
Hoa tàn trước ngõ hương còn vướng,
Lá rụng bên thềm gió vẫn xiêu.
Được mất rồi đây như giấc mộng,
Rời tan ngoảnh lại tựa con diều
Vô thường một kiếp thời đưa đẩy
Cõi tạm trần gian vất vả nhiều..
LienNguyen 02/09/26
Xin vui đôi câu
CÁT BỤI
Đời ta như nắng nhạt về chiều
Chờ tối tan vào cõi tịch liêu
Đâu nữa vần thơ khi lãng đãng
Hết rồi câu chuyện lúc liêu xiêu
Không đau chẳng khổ thân thành gió
Dừng nghĩ ngưng suy xác hoá diều
Tất cả tan vùi trong cát bụi
Chỉ còn đôi chữ ít hay nhiều
HT
3/9/26

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét