Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

Dạ sầu




Nhặt cánh hoa rơi đã úa mầu
Gom từng kỷ niệm với niềm đau
Lòng vương tủi phận câu duyên nợ
Dạ đắm buồn thân chữ mộng sầu
Nguyệt phủ đêm khuya đường tĩnh mịch
Dương tà nắng sớm lối hanh hao
Bao ngày giấc điệp còn trăn trở
Bến đỗ không ngờ lại mất nhau






BÀI HỌA
TƯƠNG TƯ
Tương tư vai gánh áo phai mầu
Một khối tình xưa vẫn nặng đau
Từng dỗ mơ hoang trên phím lạc
Và đong mộng ảo dưới trăng sầu
Bướm hoa thuở ấy đành thôi thắm 
Vàng đá năm nào cũng đã hao…
Liệm giấc ba sinh vào dĩ vãng
Xin lòng đừng nhắc mãi tên nhau.
Nguyễn Gia Khanh 

ĐÂU NGỜ XA
Hoa rơi sắc nhạt đã phai màu
Tháng nhớ ngày mơ kỷ niệm đau
Số phận tình xa lòng luyến nhớ
Duyên phần mộng cách dạ lưu sầu
Đường thôn nguyệt tỏa đêm heo vắng
Phố thị sương về tối hút hao
Một thuở ân tình xây đắp đẹp
Đâu ngờ lạc bến phải lìa nhau
GM.Nguyễn Đình Diệm


TÌNH THÔI HẸN
Gánh nặng tương tư áo bạc màu
Tình xưa một mãnh vấn vương đau
Bao mùa thắm mộng hồn tha thiết
Mấy thuở tươi mơ dạ chã sầu
Bướm lạc vườn xuân thành cách biệt
Ong quên lối hạ phải gầy hao
Lòng buồn hãy thả bay cho gió
Chớ hẹn đời sau mãi có nhau
Bách Tâm Minh Tuệ





Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

Hắt Hiu


Lá vàng rơi ngập lối xưa
Hoàng Lan ủ rũ lòng vừa ngẩn ngơ
Tình hồng đẹp tựa như mơ
Dòng đời phó thác bơ vơ nỗi buồn

Lệ tuôn như tận suối nguồn
Vấn vương nỗi nhớ đau buồn nợ duyên
Thương nhau buổi gặp đầu tiên
Mong sau chỉ thắm mình nên vợ chồng

Không ngờ hoa rụng đầu sông
Xuôi dòng nước chảy đổi dòng còn đâu
Trăng kia khóc bạn u sầu
Tiếc thay duyên phận ban đầu truân chuyên

Thương anh xót phận thuyền quyên
Đắng cay khổ lụy chính chuyên cho vừa
Những đêm trời lạnh gió mưa
Cô đơn buồn tủi hương thừa... trách ai
08/01/2014






Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Quê xưa



Sông xưa phận bạc kiếp má hường
Thuở ấy xa xôi giọt lệ vương
Đất khách chiều buông sầu vạn nẻo
Quê nhà nguyệt tỏa tủi trăm đường
Mơ màng thổn thức hoài quê cũ
Tỉnh giấc đìu hiu chạnh cố hương
Dõi mắt trông về nơi tứ xứ
Thương ai bỗng nhớ đoạn can trường





BÀI XƯỚNG

HỒN QUÊ
Nắng rụng trời xa ráng ửng hường
Trông về cố quận mắt buồn vương
Người ngơ ngác đợi thuyền trên bến
Kẻ nhạt nhòa in bóng cuối đường
Cuốc vong nhặt thưa lời luyến bạn
Đàn ngân trầm bổng khúc ly hương
Loang chiều khói bếp hòa sương trắng
Chợt lắng hồn quê nỗi đoạn trường
Nguyễn Gia Khanh

BÀI HỌA
NHỚ QUÊ NHÀ
Phận bạc đò kia kiếp bụi hường
Xa xôi buổi ấy lệ sầu vương
Quê người dạ mộng đau muôn tủi
Đất khách lòng mơ khổ vạn đường
Khắc khoải đêm tàn hoài bến cũ
Bâng khuâng tháng lụn nhớ gia hương
Vời trông cánh nhạn phương trời thẳm
Cách biệt bao ngàn lắm đoạn trường.
Bách Tâm Minh Tuệ

CHẠNH NHỚ QUÊ
Nắng nhạt chiều hoe chút ráng hường
Xa quê vạn dặm mãi buồn vương
Thề non kẻ ở lòng mong ngóng
Hẹn biển người đi dạ đoạn trường
Tiếng vạc kêu sương sầu mấy nẽo
Lời chim gọi bạn nhớ bao đường
Chiều loang bóng núi hoàng hôn tím
Chạnh nỗi niềm mơ bóng cố hương
GM.Nguyễn Đình Diệm


QUA LỐI THU CHIỀU
Nắng rơi phía núi ửng lên hường
Trên nhánh thu gầy quyện nhớ vương
Mấy chiếc lá vàng chao trước gió
Đôi chùm hoa dại nở ven đường
Lời ong vút vít đang thèm mật
Cánh bướm chùng chình đã khát hương
Quãng vắng nghe chiều buông ngõ tối
Lòng thao thức đợi sáng đêm trường !
Lý Đức Quỳnh


HỒN QUÊ
(kỵ đề)
Nhớ em tươi thắm má môi hường
Dẫu đã bao năm vẫn vấn vương
Cho kẻ ra đi, tìm lạc lối
Để người ở lại chọn nhầm đường
Xa xôi luôn hướng về nguồn cội
Cách trở thường mơ tới cố hương
Vì miếng sinh nhai mà chịu mất
Cô nàng xinh nhất cả tình trường
18/11/2015
Đỗ Xuân Đào






Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

CHIỀU MƠ

                                                       
                                            Hoàng hôn tắt nắng phủ sương mờ
                                            Dõi mắt trông về dạ ngẩn ngơ
                                            Rặng liễu bên hồ đang ủ rũ
                                            Lục bình dưới nước bỗng chơ vơ
                                            Muôn điều hạnh ngộ như dòng chảy
                                            Một khúc rời xa tận bến bờ
                                            Chữ mộng chung vai sầu quạnh quẽ 
                                            Hương lòng vẫn đọng tại chiều mơ.
signature_6
                                                                  BÀI HỌA 

                                                         BÓNG CHIỀU MƠ
                                             Chim về gọi bạn bóng chiều mơ
                                             Lặng ngắm mây bay dõi mắt mờ
                                             Nhớ kẻ tình xưa hồn lặng lẽ
                                             Mong người lối cũ dạ bơ vơ
                                             Chừ đây muôn dặm đời chia bến
                                            Chốn đó muôn trùng mộng rẻ bờ
                                            Gió lạnh đông về nghe quạnh quẻ
                                            Đìu hiu dáng liễu đứng bơ ngơ 
                                                  GM.Nguyễn Đình Diệm                                                                                                            
                                                                                        MƠ
                                              Ký ức đôi ta vẫn chẳng mờ
                                              Năm canh thao thức dạ còn ngơ
                                              Bên tai văng vẳng lời âu yếm
                                              Trong dạ bồn chồn tiếng vẩn vơ
                                              Nàng cứ long lanh đưa cặp mắt 
                                              Cho ta thềm khát chạm đôi bờ
                                              Bao giờ gặp lại người xưa nhỉ
                                              Để tỏ thật lòng những giấc mơ...
                                                                   Xuân Đào
                                                                                         
                                                                    VIỄN MƠ
                                             Nắng tắt và sương đã phủ mờ
                                             Chân sầu bảng lảng bước ngu ngơ
                                            Nghe chừng gió rụng mùa hoang hoải
                                            Và thoáng mai tàn cuộc vẩn vơ
                                            Người đã đi rồi ngoài bất định
                                           Ta còn đứng lặng giữa không bờ
                                           Lìm im nhặt mãi tơ tình cũ
                                           Để bện cho lòng chuyến viễn mơ !
                                                   Lý Đức Quỳnh 08.11.2015

                                                                           TÌNH NHỚ
                                            Dặm liễu sương chiều đứng ngẫn ngơ

                                            Nhìn mây lãng đãng chốn xa mờ

                                            Lời thề ở đó tình hoài nhớ

                                            Tiếng hẹn nơi đây mộng mãi mơ

                                            Cứ mãi băn khoăn hồn vớ vẫn

                                            Luôn còn thắc thỏm dạ vu vơ

                                            Mây đùn xóm nhỏ lòng cô quạnh

                                            Gió cuốn bao mùa biệt bến bờ  
                  
                                                                          Bách Tâm Minh Tuệ



                                                                       NỖI NIỀM
                                             Tích cũ còn đây nét chửa mờ
                                             Cho lòng xao xuyến đến ngây ngơ
                                             Không đành quên lãng nên thờ thẫn
                                             Chẳng nỡ vô tình cứ vẩn vơ
                                             Lời hẹn xe tơ còn hứa đợi
                                             Câu thề kết tóc vẫn thầm mơ
                                             Ai làm dang dở tình Ngưu Chức
                                             Để bến sông Ngân khắc khoải chờ.
                                                            Nguyễn Sỹ Đào




Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

TÌNH VƯƠNG


Phận bạc long đong kiếp má hồng
Chông chênh lối cũ sớm hừng đông
Bờ vai nặng trĩu tìm hơi ấm
Ánh mắt u buồn đợi dáng không
Ngấn lệ trào mi trông gặp được
Cung đàn trổi khúc thỏa chờ mong
Người đi mộng mãi hoài thương nhớ
Vọng bóng xa xôi khắc khoải lòng..
                           Ngọc Liên Nguyễn




BÀI XƯỚNG
CÒN VƯƠNG
Ngày êm biển lặng lóe mây hồng
Sóng vỗ long lanh rạng ánh đông
Cát trắng lao xao đùa sóng nước
Dừa xanh lay lắc giỡn tầng không
Ngàn khơi gió thổi luôn nhung nhớ
Vạn dặm thuyền đi mãi mỏi mong
Kẻ ở chân trời tình tưởng mộng
Người vương kỷ niệm xốn xang lòng.
             GM.Nguyễn Đình Diệm


BÀI HỌA

Ngắm nàng đẹp quá má môi hồng
Chắc lọt tốp đầu ở Á Đông
Nghiêng ngửa tình si vì quốc sắc
Đắm say duyên nợ bởi tinh không
Trời xanh có thấu người chờ đợi
Biển biếc nào hay kẻ ngóng mong
Nàng đã xa rồi đành vỡ mộng
Lời thề xưa cũ để trong lòng
4/11/2015
Đỗ Xuân Đào
LÃNG PHIÊU
Cát bụi vào mơ đón nguyệt hồng
Đêm dài trở giấc dậy hồn đông
Thung thăng một cõi tình phiêu thực
Phúng phát đôi bờ ý lãng không
Chẳng hẹn đường mây vui cánh tưởng
Thôi chờ vũ hội thỏa trời mong
Dòng trôi nước biếc ngời vô tận
Soi bóng phù du dưới đáy lòng
Lý Đức Quỳnh